Lúc đó là đã gần nửa đêm của một ngày thứ Ba nhàn rỗi, các hành lang của bệnh viện thì yên tĩnh lạ thường. Tôi vừa đọc hết từ đầu đến cuối một ấn bản cũ của tạp chí Sports Illustrated. Tôi nghĩ, "Mình cần một cái gì đó hay ho hơn để đọc. Sao mình lại không mang theo một cuốn sách nhỉ?"

Khi ngồi im lặng và nhắm mắt lại, tôi mơ hồ nghe thấy lời cầu xin rất khẽ ở phòng bệnh bên cạnh. "Anh đã để nó chờ ở ngoài đủ rồi. Cháu tôi đến rồi! Ôi, làm ơn cho nó vào đi." Bệnh nhân đó tiếp tục thì thào... "Làm ơn, làm ơn... cho nó vào với tôi đi anh y tá."

Một phút sau, người y tá lao ra khỏi phòng và giật mình khi nhìn thấy tôi đang đợi ở hành lang. Anh ta hét lên "Ôi, ông đây rồi! Tôi xin lỗi. Tôi là y tá chăm sóc người bệnh lúc cuối đời và tôi mới trông nom bà của ông được 24 giờ thôi. Bà cứ khăng khăng là tối qua ông cũng đến thăm bà, nhưng những số điện thoại mà bà đưa để tôi gọi cho ông đều không liên lạc được. Vì vậy, bà bảo tôi tìm ông khắp các hành lang trong bệnh viện, nhưng vô ích. Và vì vậy, khi bà nói ông sẽ quay lại vào tối nay, tôi cứ cho rằng bà lại đang quẩn trí."

"À, tôi..."

Anh ta ngắt lời tôi. "Nhưng tôi thật sự rất vui vì ông ở đây. Tôi nghĩ là bà đang gắng gượng để có thể nói lời từ biệt với ông. Thật kỳ diệu là bà vẫn còn có thể nói được, vì cơ thể của bà đang nhanh chóng mất đi sự sống. Chính xác là 24 giờ trước, bác sĩ cho rằng bà chỉ còn lại một ngày để sống.”

"Trời ơi, tôi muốn nói là..."

Anh ta lại ngắt lời tôi. "Thưa ông, một lần nữa, tôi thật sự xin lỗi. Tôi không biết rằng ông đang đợi ở đây. Sắp hết thời gian rồi. Đây là những thời khắc cuối cùng của bà ấy. Làm ơn hãy theo tôi."

Tôi đứng dậy và người y tá dẫn tôi vào phòng. Vừa vào đến cửa, anh vội thông báo "Cháu trai của bà đây rồi.” Đôi mắt của người phụ nữ đó sáng lên. "Ôi, tạ ơn trời... Ôi, thật mừng quá!" Bà nhìn thẳng vào tôi và mỉm cười với tất cả sức lực còn lại trong cơ thể yếu ớt của mình. "Bà biết cháu sẽ đến gặp bà mà."

Tôi ngồi xuống cạnh giường và đặt tay mình lên tay bà, đan tay với bà và siết nhẹ để cố gắng thể hiện tình cảm với bà. Bà cũng siết tay tôi và nói, "Cảm ơn cháu," và cố gắng nói tiếp, nhưng bà đã quá kiệt sức. Thay vào đó, bà nhìn thẳng vào mắt tôi, nở nụ cười trong khi chúng tôi vẫn nắm tay nhau trong vài phút. Cuối cùng, bà nhắm mắt lại và thiếp đi.

Trong gần một giờ đồng hồ, tôi không cử động. Tôi im lặng ngồi đó và bà vẫn yếu ớt nắm tay tôi. Rồi dần, cái nắm tay buông lỏng và hơi thở của bà chậm đi. Trong một khoảnh khắc, tôi đã nghĩ bà đang chìm vào giấc ngủ sâu hơn, nhưng sau đó, bà ngưng thở hoàn toàn.

Tôi buông bàn tay không còn chút sinh khí của bà và ấn nút khẩn cấp gọi y tá. Người y tá vội vã vào phòng, phủ tấm vải trắng lên cơ thể bà, viết vài ghi chú và sau đó bắt đầu nói lời chia buồn...

"Tôi xin chia buồn với mất mát của ông," anh ta nói. "Ông đã sắp xếp gì cho lễ tang chưa?"

Tôi trả lời, "Tôi thậm chí còn không biết tên bà ấy."

"Ý ông là sao?" anh ta hỏi. "Bà ấy là bà của ông mà."

"Không, bà ấy không phải là bà tôi," tôi quả quyết với anh ta. "Trước khi bước chân vào căn phòng này, tôi chưa từng gặp bà ấy lần nào trong đời. Tôi ở đây để chờ một người bạn đang đi khâu vài mũi trên cằm của anh ấy. "

Người y tá có vẻ bối rối. "Tôi không hiểu. Nếu ông không biết bà ấy, vậy sao ông không nói gì? Và sao ông lại ngồi cạnh bà ấy trong một giờ đồng hồ cuối cùng đó?"

Tôi mỉm cười. "À, tôi biết bà ấy không phải bà tôi. Nhưng khi anh cho tôi biết về câu chuyện và thời gian còn lại của bà ấy, tôi cũng biết rằng người cháu thật của bà, nếu anh ta có thật sự tồn tại, sẽ không đến kịp. Sự tò mò thôi thúc tôi theo anh vào căn phòng này. Sau đó, khi bà ấy nhìn tôi và mỉm cười, tôi nhận ra thị lực của bà đã giảm đến nỗi bà thật sự nghĩ tôi là cháu của bà. Hiểu rằng bà đã tuyệt vọng chờ đợi được gặp cháu mình như thế nào, nên tôi quyết định nhận mình là cháu bà và ở bên cạnh bà một giờ đồng hồ."

Chúng Ta Quyết Định Giá Trị Thật Sự Của Mỗi Giờ Đồng Hồ

Cuộc sống của ta được đo bằng giá trị mà ta mang đến cho người khác. Giá trị này bắt nguồn từ những điều ta dành thời gian để thực hiện. Và vì thời gian được định lượng theo giờ, giá trị cuộc sống của ta tương đương với tổng số giờ ta sử dụng.

Cơ hội để tạo ra giá trị có ở khắp nơi. Một số có thể đoán trước được, trong khi số khác thì bất chợt xuất hiện vào lúc nửa đêm của một ngày thứ Ba nhàn rỗi. Chọn chấp nhận và nắm bắt những cơ hội này hay không là tùy vào chúng ta.

Bạn đã dùng một giờ cuối cùng trong đời mình như thế nào?

Hãy hiểu rằng việc tìm thấy giá trị trong những cử chỉ yêu thương mà bạn thể hiện, những cuộc trò chuyện chân thành, những sự cộng tác ý nghĩa và sự yên bình đến từ việc tốt bạn làm là một món quà vô cùng quý giá.

Nếu bạn cần thêm một chút cảm hứng cho một giờ sắp tới đó, dưới đây là một vài chiến lược kinh điển cho bạn:

  • Hãy xây một cây cầu, hoặc hai. - Một số người xây rất nhiều bức tường trong cuộc đời họ mà không xây đủ những cây cầu. Đừng trở thành một trong số họ. Khi bạn nhìn vào một người, dù đó là ai, hãy nhớ rằng mỗi người đều có một câu chuyện của riêng mình. Mỗi người đều trải qua điều gì đó khiến họ thay đổi và buộc họ phải trưởng thành. Mỗi khuôn mặt lướt qua bạn trên đường đều mang một câu chuyện phức tạp và hấp dẫn, giống như câu chuyện của chính bạn vậy. Không ai mà ta gặp trong đời là tầm thường. Nếu bạn cho họ cơ hội, mỗi người đều có điều gì đó tuyệt vời để cho đi. Hãy cởi mở. Hãy tin tưởng vào con người, hãy cho họ cơ hội, dù nhỏ đi nữa. Hãy để họ thay đổi quan điểm của bạn.
  • Ở bên cạnh họ và lắng nghe chăm chú. Nếu nghĩ về những người có ảnh hưởng tích cực nhất đến cuộc sống của bạn - những người thật sự tạo ra sự khác biệt, bạn sẽ nhận ra rằng đó không phải là những người cố đưa ra mọi lời giải đáp và giải quyết tất cả các vấn đề của bạn. Họ là những người đã ngồi im lặng với bạn khi bạn cần chút thời gian để suy nghĩ, cho bạn mượn bờ vai khi bạn cần được khóc, người chấp nhận việc không có mọi câu trả lời và luôn ở bên bạn dù thế nào đi nữa. Hãy đối xử với những người khác theo cách tương tự.


  • Bình tâm, ngay cả khi những người xung quanh đang tức giận. Con người dễ thương hơn nhiều khi họ hạnh phúc hơn, việc này nói lên rất nhiều điều về những người không dễ thương. Hãy ghi nhớ nó. Và cũng hãy tự nhắc mình rằng bạn không thể kiểm soát cách người khác tiếp nhận năng lượng của bạn. Bất cứ điều gì bạn nói hay làm đều được sàng lọc qua lăng kính của họ vào thời điểm đó, và kết quả này không liên quan gì đến bạn. Đừng nhận lấy mọi trách nhiệm về mình. Sự điềm tĩnh là một sức mạnh to lớn. Bạn chỉ cần tiếp tục làm mọi việc với tình yêu thương và sự chân thành nhiều nhất có thể.
  • Trân trọng điều trước mắt. Hãy thích việc bạn đang làm, cho đến khi bạn có thể làm những việc bạn thích. Hãy yêu nơi bạn ở, cho đến khi bạn có thể ở nơi bạn yêu. Và trên tất cả, hãy yêu thương những người đang bên bạn, cho đến khi bạn có thể ở bên những người mà bạn yêu thương nhất. Hãy bớt phán xét, bớt kháng cự, hãy yêu thương nhiều hơn... trong một giờ đồng hồ này, và một giờ tiếp theo. Đó là cách ta tìm thấy hạnh phúc, cơ hội và sự bình yên ngay cả trong những tình huống bình thường nhất.
  • Tử tế nhiều hơn mức cần thiết. Hãy nghĩ tốt về người khác, hãy nói chuyện tử tế với người khác và làm điều tốt đẹp cho họ. Sự tử tế luôn tạo ra sự khác biệt. Hãy tạo ra những điều nhỏ bé mà cuối cùng người khác có thể cảm thấy biết ơn. Hãy đóng góp nhiều hơn vào những điều đúng đắn trong thế giới này. Và hãy nhớ, cách ta đối xử với người bất đồng với ta sẽ là minh chứng cho điều mà ta đã học được về tình yêu thương và sự tử tế đích thực.


Trong Một Giờ Đồng Hồ Này – Hãy Luyện Tập Cùng Nhau

Mỗi lần một giờ, mỗi lần một quyết định dựa trên giá trị. Đó là tất cả những gì chúng ta thật sự đang nói ở đây. Chúng ta chỉ cần tối đa hóa tầm quan trọng của cuộc sống ngắn ngủi của mình và tạo ra một sự khác biệt nhỏ trong quá trình đó.

Tất nhiên, nói thì thường dễ hơn làm. Có rất nhiều yếu tố gây xao nhãng và những yếu tố hợp lý nhưng không phù hợp với 5 điểm trên. Ví dụ, trong một giờ đồng hồ, việc thực hiện những chu trình cũ và có những phản ứng cũ luôn có vẻ dễ chịu hơn. Nhưng cuối cùng thì sự thật vẫn luôn tồn tại. Và sự thật là, 20 năm nữa kể từ bây giờ, những thứ đó sẽ không thật sự quan trọng nữa, bất kể đó là cuộc sống hiện tại thoải mái và dễ dàng của ta hay những thứ ta "nỗ lực đạt được" khi đấu đá với người khác. Việc giữ cho mọi thứ hoàn hảo cũng chẳng có ý nghĩa gì. Điều thật sự có ý nghĩa sẽ là cách ta đã sống, đã yêu thương và đã học tập trong cuộc đời này.