Sau 12 năm chung sống, thiếu phụ phải ra đi tay trắng khi Tòa tuyên toàn bộ đất đai, nhà cửa thuộc quyền sở hữu của người chồng. Tòa án nhân dân tối cao đã ra quyết định hủy án và yêu cầu xét xử lại bản án nhẫn tâm này đã 4 năm qua nhưng tòa cấp dưới vẫn chưa thực hiện, người phụ nữ tội nghiệp này vẫn chưa được ra tòa và chưa biết phải chờ đến bao giờ?.


Người chồng nhẫn tâm: “Một đồng tao cũng không cho”

Kể với chúng tôi về câu chuyện đã xảy ra 6 năm về trước, chị Trương Thị Trắng, SN 1965, tạm trú tại số nhà 165A1, Nguyễn Thị Định, khu phố 2, phường Phú Tân, TP. Bến Tre vẫn không cầm được nước mắt.

 
Ngôi nhà mà thiếu phụ bị chồng đuổi đi cách đây sáu năm

Chung sống với nhau như vợ chồng từ tháng 10/1995, nhưng gần 8 năm sau anh chị mới đăng ký kết hôn. Đây chính là lý do tòa bác yêu cầu phân chia tài sản của chị vì tòa chỉ công nhận quan hệ hôn nhân từ ngày đăng ký.

Chị Trắng kể sau gần 10 năm chung sống, tình cảm vợ chồng chị bắt đầu rạn nứt khi anh có người tình mới, cũng chính là người hàng xóm và là bạn của chị.

Nói chuyện với chồng, chị không thể ngờ lại nhận được đề nghị “rước” thêm vợ bé về chung sống.  Cũng từ đó, gã chồng đánh “bài ngửa”, bắt chị phải ly dị cho bằng được.

Ngay trước phiên sơ thẩm, sau khi tài sản được định giá hơn 600 triệu đồng, chị đã năn nỉ chồng chia cho mình 100 triệu, coi như đó là tiền công chị “ở đợ” 12 năm nhưng chồng không đồng ý, phũ phàng nói: “Một đồng tao cũng không cho”.

Năm 2007, vợ chồng chị li hôn, ngay sau khi kết thúc phiên phúc thẩm, với tuyên bố toàn bộ tài sản thuộc về người chồng, chị đã bị đuổi ra khỏi nhà. Vì chưa biết phải đi đâu về đâu nên chị năn nỉ được ở lại nhưng ông kiên quyết không cho.

Chị xót xa: “Nhờ được ai là tôi nhờ hết nhưng cũng chẳng giải quyết được gì vì mỗi khi chính quyền, đoàn thể tới thì ổng mở cửa cho tôi vào nhà. Nhưng qua bữa sau thì lại tiếp tục cho tôi ra đường và khóa cổng lại. Rồi có nhiều lần ảnh nặng lời chửi mắng, xỉ vả, đánh đập, rồi cầm dao đuổi chém nên riết rồi tôi không chịu nổi nữa.

Bạn bè rồi người thân khuyên tôi nên từ bỏ mọi thứ mà ra đi, quan trọng là giữ được sự an toàn cho bản thân mình nên cuối cùng tôi cũng nghe theo, từ bỏ tất cả và ra đi với hai bàn tay trắng”.

Tòa tối cao kháng nghị, tòa TP. Bến Tre hai năm vẫn… làm ngơ?

Chị Trắng kể ngay sau khi tòa phúc thẩm bác yêu cầu phân chia tài sản của mình, chị đã chạy đi gõ cửa khắp các cơ quan, đoàn thể các cấp để xin cứu xét dù hiểu rằng cơ hội thực sự mong manh. Tại Hội phụ nữ tỉnh, chị nhận được sự cảm thông, chia sẻ và giúp đỡ hướng dẫn chị tiến hành thủ tục giám đốc thẩm.

 
Thiếu phụ này từng van xin chồng cho ít tiền “coi như ở đợ” mà còn bị dằn hắt đuổi đi.

Vào tháng 8/2010, chị nhận được quyết định giám đốc thẩm của Tòa án nhân dân tối cao. Chị kể khi nhận được quyết định trên tay chị đã đọc đi đọc lại hàng chục lần và lần nào cũng rơi nước mắt vì mừng quá.

Theo quyết định kháng nghị của Tòa án nhân dân tối cao, hai người đã chung sống với nhau như vợ chồng, có báo cáo tổ chức, có tổ chức lễ cưới từ tháng 10/1995, đến 16/8/2002 đăng ký kết hôn.

Theo luật: “Nam và nữ chung sống với nhau như vợ chồng từ ngày 1/3/1987 đến ngày 1/1/2001 mà có đủ điều kiện đăng kí kết hôn theo luật này thì có nghĩa vụ đăng kí kết hôn trong thời hạn 2 năm, kể từ ngày Luật này có hiệu lực cho đến ngày 1/1/2003”.

Thông tư liên tịch hướng dẫn thi hành nghị quyết nói rõ: “Cần chú ý là trong trường hợp họ thực hiện việc đăng kí kết hôn theo quy định tại điểm b khoản 3 Nghị quyết số 35 của Quốc hội, thì quan hệ vợ chồng của họ vẫn được công nhận là đã xác lập kể từ ngày họ chung sống với nhau như vợ chồng, chứ không phải từ ngày đăng kí kết hôn”.

Theo những quy định ở trên thì quan hệ hôn nhân hợp pháp của vợ chồng chị là từ tháng 10/1995. Chính vì vậy, phần đất 983 m2 là tài sản chung của hai vợ chồng. Việc hai cấp tòa sơ thẩm và phúc thẩm bác yêu cầu của chị Trắng đòi phân chia tài sản là không đúng.

Quyết định giám đốc thẩm cũng nêu rõ hủy bản án phúc thẩm và sơ thẩm của tòa TP. Bến Tre về phần phân chia tài sản chung và án phí chia tài sản, xét xử sơ thẩm lại theo quy định pháp luật.

Sau khi có quyết định giám đốc thẩm, chị được tòa TP. Bến Tre mời lên hòa giải, sau đó tiến hành định giá lại tài sản và yêu cầu chị nộp án phí với số tiền gần 21 triệu đồng.

Đến nay, đã hơn hai năm trôi qua nhưng tòa án vẫn chưa đưa vụ án ra xét xử. Chị cho biết do bản thân phải đi làm thuê làm mướn nên không có tiền nộp án phí, để có được số tiền này chị đã phải nhờ người đi vay nóng với lãi suất 5%/tháng và đến nay tiền lãi đã vượt số tiền gốc.

“Giờ tôi đi làm mướn mà mỗi tháng phải trích ra 1 triệu đồng để đóng lãi, và chưa rõ bao giờ vụ án mới được đưa ra xét xử”, thiếu phụ bức xúc.

Cũng theo chị, vào tháng 10/2012, chị có gửi đơn khiếu nại về việc chậm đưa vụ án này ra xét xử. Tòa Bến Tre lý giải nguyên do chậm trễ là do tòa huyện Giồng Trôm chưa cung cấp kết quả thu thập chứng cứ. Và từ đó đến này thì mọi việc rơi vào im lặng.

Theo Xa lộ pháp luật